trongdong
text logo

Tháng Mười này, lại hướng về miền Trung

Tác giả bài viết: Hoài Thu

Thứ ba - 20/10/2020 06:09   47256
TTPT - Tháng Mười vốn đẹp, dịu dàng và an yên là vậy… Nhưng tháng Mười này bão giông bỗng lại hoành hành cả khúc ruột miền Trung. Nghe thông tin trên mạng, trên báo, đài mà thương quá miền Trung. Những ngày giữa tháng Mười này nhiều địa phương ở miền Trung lại bị chìm trong lũ, mực nước dâng cao khiến người dân và chính quyền địa phương phải gồng mình chống chọi thiên tai…
 
Mùa hạ sớm rời đi nhường chỗ cho dịu dàng, an nhiên mùa thu ùa tới. Tháng Mười lấp đầy bằng se sắt quyện hoà chút chớm lạnh phảng phất mùa đông. Nắng đậu nghiêng trên bông cúc vàng xuyến xao cả nỗi nhớ. Linh hồn của mùa thu đọng trong màu nắng ươm ả, sóng sánh đến độ ngọt ngào rót mật. Tháng Mười, người ta không ngại ngần chậm bước dưới cái nắng hiền dịu quá đỗi.

Tháng Mười bức tranh trầm mặc xen lẫn đốm vàng đỏ của lá bàng, lá xà cừ, lá sấu tạc thành nét vẽ hài hoà rất tài tình. Tháng Mười dồn tụ mọi tinh tuý vào thảm lá vàng trải rộng trên đường phố. Từng bước chân người khẽ khàng, như sợ lay động làm đau từng phiến lá. Từng gia đình nhỏ, những cô gái trẻ xúng xính váy áo ghé mình ghi lại khoảnh khắc đáng nhớ của mùa thu.

Ta thả mặc mình buông lơi theo chiều gió đượm ân tình. Bởi phố rộng dài hay bởi lòng nặng tơ vương nên luyến lưu dâng đầy xúc cảm. Đâu có thể dễ dàng nguôi quên những điều đã qua. Một bóng hình cũ. Một câu chuyện xưa. Một con đường từng qua. Kỷ niệm tựa hồ chiếc gối dịu êm cho ta ngả đầu lúc mệt mỏi.

Tháng Mười có ngày dành riêng cho những người phụ nữ Việt. Bà ta, mẹ ta cả một đời vất vả nào đâu biết đến hoa. Chỉ có tảo tần, chăm bẵm, lo lắng cho chồng con. Tháng Mười chợt muốn ùa về  bên bà, bên mẹ. Chỉ cần trở về bên bà, bên mẹ, rời xa mọi bận bịu phố phường lòng ta bỗng vô ưu, thanh thản biết bao. Hạnh phúc đôi khi được định nghĩa từ những điều nhỏ nhất, bình dị nhất. Như phút giây này về bên mẹ an nhiên, chẳng vướng bận lo toan.

Tháng Mười nhắc ta chậm lại một chút giữa dòng đời xô bồ náo động. Nhìn thấu hơn chính tâm tư bản thân mình. Bỏ mặc lại phía sau tranh đua, mệt mỏi. Ta chỉ cần tìm về bên góc phố quen, ngắm dòng người lại qua hối hả vì cuộc mưu sinh. Chợt nhận ra có thể thảnh thơi an trú cõi lòng cũng đã là một điều may mắn. Cuộc đời vốn quá ngắn cớ sao không thiết tha với nhau hơn, yêu thương trân trọng hơn những phút giây bình yên…

Lại một lần nữa chúng ta cùng hướng về miền Trung để chia ngọt sẻ bùi. Cơn đại dịch covid19 chưa dứt, mưa lũ lớn lại đổ về dồn dập, để rồi cuộc sống người dân nơi đây nghèo lại chồng nghèo, khổ lại chồng khổ. Khúc ruột miền Trung của đất nước hình chữ S đang gồng mình chống chọi với thiên tai. “ Đất nước tôi sáng chắn bão giông, chiều ngăn nắng lửa…”. Câu hát thật thấm thía về một dải đất chịu nhiều đau thương không chỉ bởi nạn ngoại xâm từ mấy nghìn năm, mà còn bởi những thiên tai ngày đêm rình rập cướp đi bao mạng người, lấy đi bao tài nguyên, của cải… Thương đất Việt mười thì thương miền Trung cả trăm lần, bởi “miền trung đòn gánh cong hai đầu…”, bao nhiêu nỗi vất vả dường như miền Trung đều gánh cả…

Tháng Mười này “đường về miền Trung giông bão lắt lay, ngọn đèn xóm vắng vẫn thắp thâu đêm”. Thương quá miền Trung ơi! Tháng Mười này, lại một lần nữa chúng ta hướng về miền Trung, nguyện cầu cho miền Trung, bởi chúng ta là người dân nước Việt.
 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây